Thời gian trôi qua nhanh thật. Nhớ lại thời gian nằm bất động trên giường bệnh mà vẫn ngỡ như ngày hôm qua đây thôi. Cái cảm giác biết mình mắc phải hội chứng chỉ còn 1% sống sót- lo lắng, hoang mang và tuyệt vọng cực độ… mỗi ngày trôi qua trong phòng cách ly cứ như cả thế kỷ. Có lúc suy nghĩ nhiều đến mức tưởng chừng như mình điên loạn. Rồi chợt nhận ra ánh mắt mong mỏi của chồng, của Ba Mẹ, anh chị em và những người thân. Nhìn mái tóc bạc đi gần nửa đầu của mẹ chỉ trong 1 tuần chăm sóc mình, nhìn hình ảnh các con nhỏ đang đợi mẹ về… từ lúc đó chỉ biết tự nhủ bản thân mình cần phải cố gắng làm sao cho mau khỏe mạnh. Phải ngoan, nghe lời bác sĩ ăn, uống thuốc đúng chỉ định. Chấp nhận những cơn đau đớn trong quá trình điều trị. Và đặc biệt là suy nghĩ tích cực hơn. Rồi tia hy vọng chợt bừng sáng khi nhìn chị bệnh nhân nằm bên cạnh đã bớt bệnh và được chuyển hẳn sang khu dành cho bệnh nhân nhẹ hơn. Thầm nghĩ trong lòng: chị ấy khỏe được thì mình cũng sẽ được như thế. Từ đó mỗi ngày mình đã rất cố gắng chăm chỉ, vâng lời các y bác sĩ trong quá trình điều trị… và cuối cùng thì bệnh tình của mình khả quan. Tiến triển tốt hơn. Vẫn còn nhớ như in cái nắm tay chúc mừng của trưởng khoa ICU khi chúc mừng mình đã khỏi bệnh. Có thể nói niềm hạnh phúc lúc ấy mình sẽ không bao giờ quên được đâu.

Qua đây mình muốn nhắn nhủ với những người hiện đang bị một căn bệnh nào đó hãy cứ tin vào phép màu nhiệm. Cứ suy nghĩ tích cực “ tui sẽ hết bệnh” thì chắc chắn điều tốt đẹp sẽ đến với các bạn thôi. Còn những bạn trẻ hãy sống lạc quan, yêu đời, sống lành mạnh và hãy mạnh dạn thực hiện hoài bão và ước mơ riêng của đời mình nhé. Mình vô cùng hạnh phúc khi ngày hôm nay còn hiện diện ở đây và tham gia chiến dịch ý nghĩa thế này-I Shape My World. Các bạn hãy tham gia cùng mình nhé.