Tôi đã từng rất ghét bản thân mình, khi tôi chẳng thể nào đồng điệu với bất kì ai. Tôi không thể hiểu được tại sao mọi người luôn thích những nơi náo nhiệt và tại sao những câu chuyện không có ý nghĩa lại có thể làm họ cười to như vậy. Tôi đã từng cố hoà nhập thử cùng mọi người, nhưng càng gò mình, tôi lại thấy mình ngày càng trống rỗng; ngày ngày nói câu nào cũng là giả dối, cười câu nào cũng chẳng thật sự vui. Thế là tôi từ bỏ việc hoà nhập và lại thu người về thế giới của riêng mình.

Tôi cứ mãi chìm sâu vào thế giới nhỏ, thật bình yên và lặng lẽ, nhưng thi thoảng, tôi lại thấy có chút cô đơn và đáng sợ. Đôi khi, những suy nghĩ hỗn độn lại kéo đến và nhấn chìm tôi hàng đêm. Tôi từng cố chống cự nó, nhưng tôi bỏ cuộc dần khi nhận ra tôi không đủ sức để vùng mình thoát khỏi nó, cũng như sẽ chẳng có bàn tay nào dám chìa ra để kéo tôi lên. Cô độc là tôi chọn, nhưng nó có thật là điều đúng đắn?

Tôi sẽ mãi chìm sâu như vậy nếu tôi không may mắn gặp được một người thầy đặc biệt, một người dám trao niềm tin cho tôi ngay cả khi tôi thậm chí còn chẳng tin vào chính mình. Khi có ai đó nói rằng họ cần bạn vì chính màu sắc của bạn chứ không phải vì bạn giống với một hình mẫu nào, tôi dám chắc khi đó, cả thế giới của bạn sẽ đổi thay, giống như tôi đã từng. Khi tôi chấp nhận bản thân mình, tôi tự tin hơn. Tôi gặp gỡ, kết nối và mở lòng. Tôi gặp được những người chấp nhận nhịp sống lệch pha của mình. Mỗi ngày trở nên tốt đẹp hơn, và tôi cũng chẳng còn phải chán ghét bản thân mình.

Bạn sẽ chẳng bao giờ bị tổn thương nếu ở một mình, nhưng cũng chẳng có điều gì tốt đẹp xảy ra cả. Chấp nhận bản thân mình và mở lòng ra đón nhận mọi người, thế giới của bạn chắc chắn sẽ rộng hơn, đẹp hơn, rực rỡ nhiều sắc màu hơn.