🦋🦋🦋🦋LEVI’S🦋🦋🦋🦋
#ISHAPEMYWORLD
Đối với tỷ tỷ người trên thế giới này, tôi là một cô gái rất rất bình thường về mọi mặt. Cuộc sống đơn giản trôi qua theo cách của nó, tôi cũng sống và lớn lên như mọi gia đình, có thể gọi không thiếu thốn nhưng cũng không giàu có. Từ nhỏ tôi luôn nghĩ “Sau này tôi sẽ là bà hoàng giàu có muốn gì sẽ được đó theo cách của một con bé ngây dại”, lớn thêm chút xíu khi đang nhồi nhét lượng kiến thức trong đầu thì lại nghĩ “Phải đậu vào trường ĐH Y hay trường top mới có tiền sau này” và rồi khi đang đứng trên giảng đường đại học tôi lại thèm quay lại quá khứ khi mọi thứ chưa quá muộn tôi muốn định hình lại cuộc sống của mình, tôi ước “TÔI MUỐN SỐNG VÀ LÀM NHỮNG ĐIỀU TÔI YÊU THÍCH. TÔI YÊU DU LỊCH, TÔI YÊU NHỮNG TRẢI NGHIỆM”.
Thế nhưng cuộc sống này quá khắc nghiệt với những mơ mộng của mỗi người. Ước mơ và hiện thực. Hiện thực khiến tôi không cách nào dám mơ những điều đó. Hiện thực về mọi thứ, đó là mong muốn của gia đình, là yêu cầu của xã hội, là kinh tế của bản thân. LIỆU BẠN DÁM ĐÁNH ĐỔI?????
NHỮNG AI ĐÃ TỪNG
Thời cấp ba ngu dại cứ đâm đầu ưu tiên các môn đại học, thấy trường này hot trường kia top và theo nguyện vọng từ cha mẹ rồi cứ thế lao theo dần rồi tự nhủ rằng: tôi phải vào bằng được hay muốn chứng tỏ ta đây học giỏi thông minh hay muốn rạng danh gia đình con tôi học trường top. Thế là ta lao vào như con thêu thân tự đốt đi cái bản ngã của mình và chạy theo lối mòn mà không biết phù hợp với mình hay không.
Và tôi cũng thế, có thể may mắn thành công bước đầu, tôi bước đến cánh cửa vô vàn tri thức, tôi hăng say ảo tưởng đó là lý tưởng đời mình, rồi cắm đầu siêng năng học tập. Rồi bắt giác có người hỏi tôi “Sao mày chọn ngành này?”. Tôi hoang mang và cố rặn ra lý do, trong đầu trống rỗng loay hoay tìm đáp án. Tôi cũng chả biết Tại sao. Rồi tôi cho nó qua một bên và tiếp tục. Rồi biến cố bạo bệnh xảy ra, tôi bất giác trở thành con người khác. Trong đầu cứ luôn nghĩ “học những thứ này để làm gì”. Tôi chán nản, tôi nhìn xung quanh môi trường tôi đang hít thở, như một tuần hoàn không lối thoát, quá chán chường. Tôi biết ai cũng biết điều đó nhưng con người ta luôn gồng mình để tiếp tục cho con đường tương lai mà họ cho là sáng lạng. Tôi quyết định thay đổi, tôi mở rộng mối quan hệ ra nhiều về các ngành khác, tôi dành tiền du lịch, thăm thú mà suốt mấy năm tôi gò bó, tôi xao nhãn cái thứ mà trước đó tôi tôn sùng….
Người nhìn tôi có khinh bỉ, có khuyên, có cười nhẹ cho qua. Bảo tôi “Lo tương lai đi, cuộc vui tính sao”. Và có người hỏi tôi: “Mày thấy thế nào khi bỏ lỡ quá nhiều”
Tôi tiếc chứ cảm thấy hối hận là đằng khác nhưng tôi thấy rất đáng và nếu cho tôi chọn lại lần nữa tôi cũng quyết định mở mang tầm mắt thay vì suốt ngày cắm đầu vào các quyển vở đọc học suốt mà không biết học để làm gì.
Tôi lao vào tìm hiểu những thứ tôi thích và phát hiện có những việc chỉ cần ta yêu thích thì nó luôn có ý nghĩa với ta hay chính với xã hội kể cả kiếm được tiền. Càng tìm hiểu sâu tôi cảm thấy thích điều đó và muốn phát triển nó theo cách của tôi.
MÂU THUẪN
Câu hỏi đặt ra “ tôi chọn gì”
Tôi tiếp tục chứ, tôi sẽ cố gắng hoàn thành nốt những mong muốn của gia đình, hiện thực cuộc sống nhưng không có nghĩa tôi từ bỏ niềm vui của mình. Tôi chắc chắn sẽ phát huy và biến nó thành kinh tế của mình. Đó là điều quan trọng nhất.
Câu hỏi “Tại sao không từ bỏ những điều tôi không yêu thích”
Do định kiến, do áp lực gia đình và do yếu tố xã hội…..có bao người dám từ bỏ tất cả trở về con số 0 để thực hiện lý tưởng của mình. Rất rất ít và người đó tôi cực kì khâm phục. Riêng tôi không dám cũng không thể. Tôi sợ đủ thứ trên đời, tôi sợ gia đình sợ xã hội. Tôi cũng như rất nhiều người biết mình muốn gì nhưng để theo đuổi ước mơ mà bỏ tất cả là điều không dễ dàng.
QUYẾT ĐỊNH
Sẽ cố gắng lấy được chiếc bằng…..Sau đó sẽ trao dồi hướng đến lập ra team dịch vụ du lịch, hay kinh doanh những thứ mình yêu thích. Vì đối với tôi, quan trọng không phải là bạn làm nghề gì mà là bạn làm ra tiền bao nhiêu và bạn hưởng thụ được gì.
Tôi là Trâm, tôi đã định hướng thế giới của mình. Còn bạn thì sao?